Trong văn hóa Á Đông, vầng trăng không chỉ là một thiên thể, mà như là "người đưa tin" giữa những tâm hồn đang cách xa nghìn trùng. Ánh trăng là thứ duy nhất mà người ở quê nhà và kẻ tha hương có thể nhìn thấy cùng một lúc, dù xa cách vạn dặm, dù cho ở hai đầu thế giới.
Đại thi hào Lý Bạch từng viết hai câu thơ bất hủ trong bài Tĩnh dạ tứ (靜夜思) :
“Cử đầu vọng minh nguyệt,
Đê đầu tư cố hương.”
(Ngẩng đầu nhìn trăng sáng / Cúi đầu nhớ quê nhà)
Tại sao lại là trăng, phải chăng vì trăng mang tính vĩnh cửu. Cảnh vật có thể thay đổi, con đường có thể mất đi, nhưng ánh trăng trên bầu trời thì nghìn năm vẫn vậy. Khi nhìn trăng, người ta cảm thấy mình đang kết nối với nguồn cội, với những người thân yêu cũng đang nhìn lên cùng một bầu trời đó.
Khi trăng tròn, tượng trưng cho sự viên mãn, đoàn viên. Với kẻ tha hương thi trăng tròn đôi khi lại là lúc buồn nhất vì nó nhắc nhở về sự khuyết thiếu trong gia đình khi thiếu vắng họ.
Khi trăng khuyết, trông giống như một con thuyền lênh đênh, hay như một vết dao cắt lòng người viễn xứ.
Trong tâm thức người Việt, ánh trăng gắn liền với những hình ảnh thân quen như : Sân đình, bờ tre: Những đêm trăng sáng soi rõ lối mòn quanh co trong làng. Trăng cũng là chứng nhân cho những lời ước hẹn lúc chia tay, ra đi nhất là với các cặp lứa đôi.
Trăng mang đến sự tĩnh lặng cho tâm hồn, những đô thị sầm uất xứ người, ánh đèn neon quá sáng đôi khi làm lu mờ ánh trăng. Chỉ khi tìm được một góc tối, nhìn thấy vầng trăng đơn độc trên cao, người ta mới thực sự đối diện được với chính mình.
Mang chút thi vị cho ban đêm, ánh trăng đang tưới xuống cả những hàng tre già ở quê nhà, cả mái tóc của người thân, và cả căn phòng nhỏ nơi bạn đang ở. Nó nhắc nhở rằng chúng ta không hề cô độc ở một góc cạnh nào đó.
Bài hát : Nhìn trăng
Tập nhạc : Khúc tha hươngNhìn trăng nào thấy xa vời
Trông như đồng lúa đang thời đươm bông
Ruộng vàng soi chiếu trên không
Cánh đồng thơ mộng bên sông lượn lờ.
Nhìn trăng bỗng nhớ ngày thơ
Quê hương chốn cũ mộng mơ ngập tràn
Xa rồi những lúc trường tan
Làm sao tìm lại gót vàng bên nhau.
Nhớ quê giá buốt lòng đau
Đành đi tìm chốn mưu cầu dung thân
Ai hay cuộc sống sang bần
Mong sao thoát được đoạn trần gian nan.
Cầu cho ngày tháng bình an
Dẫu hiên ngang lẫn nguy nàn lắm khi
Tha hương lòng mãi khắc ghi
Bao nhiêu khó khổ ngại gì gian truân.


No comments:
Post a Comment