Mùi vị quê hương không chỉ là vị giác, mà là một loại "chiếc vé" kỳ diệu nhất để quay ngược thời gian. Với những người tha hương, mùi vị đôi khi là thứ duy nhất còn sót lại nguyên vẹn trong ký ức, không bị bào mòn bởi thời gian hay khoảng cách địa lý. Giữa những căn bếp hiện đại ở xứ người, đôi khi ta thèm đến thắt lòng một chút mùi khói bám trên mái tóc mẹ, trên gấu áo cha...
Đối với những người sinh ra ở làng quê, mùi khói rơm rạ hay khói củi buổi
chiều tà là mùi vị ám ảnh nhất. Đó là mùi nồng nồng, cay mắt nhưng lại mang đến
cảm giác ấm áp lạ lùng. Nó báo hiệu giờ cơm chiều, báo hiệu sự sum họp.
Bữa cơm quê nhà đôi khi chẳng có thịt cá sang trọng, chỉ là bát nước mắm
nguyên chất, đĩa cà pháo giòn tan hay bát canh rau tập tàng nấu suông. Vị mặn
mòi ấy thấm vào máu thịt, đại diện cho sự giản dị và bền bỉ của người Việt. Ở
nơi đất khách, dù ăn sơn hào hải vị, người ta vẫn thấy "nhạt". Chỉ cần
một chút mắm cốt gửi từ quê sang, bỗng thấy cả một trời kỷ niệm hiện về.
Mùi hương nồng nàn của đất sau cơn mưa như mùi đất ẩm (petrichor) sau những
cơn mưa rào mùa hạ là thứ mùi vị rất riêng của làng quê Việt Nam. Đó là sự giao
thoa giữa hơi nóng của đất và sự mát lành của nước trời, tạo nên một mùi hương
ngai ngái, thanh khiết. Nó gợi nhớ về những buổi chiều tắm mưa, những ngày chân
trần chạy trên bùn đất, về một thời tự do tự tại không lo âu.
Tập nhạc : Khúc tha hương


No comments:
Post a Comment