Đối mặt với biển xanh, ta thường thấy lòng mình như trải rộng theo đường chân trời. Đó là cảm giác choáng ngợp trước sự bao la, bình yên lắng nghe tiếng sóng vỗ, hay sự an lành bên thiên nhiên hũng vĩ cuốn trôi mọi muộn phiền của cuộc sống. Biển khơi cũng gợi lên vẻ đẹp tự do và sự kiên cường, đứng trước không gian vô tận của nước và trời, mọi lo âu thường nhật bỗng trở nên nhỏ bé. Làn gió mát, tiếng sóng rì rào giúp tâm trí tĩnh lặng, xua tan căng thẳng. Màu xanh thẳm của biển cùng những đợt sóng vỗ bờ khơi dậy nguồn năng lượng dồi dào và sự phóng khoáng. Đôi khi, mặt biển tĩnh lặng hoặc những chiều hoàng hôn cũng dễ khiến con người chìm vào nỗi nhớ hay sự cô đơn tĩnh mịch.
Ta đứng trước trùng khơi chiều lộng gió
Đường chân trời mờ nhạt cánh hải âu
Bao muộn phiền gửi qua bờ cát nhỏ
Theo sóng triều đã cuốn sạch từ lâu.
Biển trầm tư dấu lòng sâu muôn thước
Vẫn dịu dàng vồn vả bước chân qua
Tiếng rì rầm tựa khúc ca thuở trước
Chữa lành đi bao vết xước nhạt nhòa.
Trước mặt biển thấy lòng như trẻ lại
Sóng vỗ về những bờ bãi khoan thai
Biển lộng gió giữa khung trời hoang dại
Cuốn trôi đi bao sương khói muộn phiền.
Mơ theo khúc hát tự do dào dạt
Cố cho qua cơn khao khát trong lòng
Biển cho thấy dẫu chân trời mờ nhạt
Vẫn bình tâm phiêu bạt giữa mênh mông.











No comments:
Post a Comment