Saturday, January 3, 2026

Cơn gió qua thềm

 

"Cơn gió qua thềm" là một hình ảnh rất đỗi dịu dàng, gợi lên sự tĩnh lặng và một chút hoài niệm. Cụm từ này thường xuất hiện trong thơ ca, âm nhạc Việt Nam để diễn tả sự mong manh của thời gian hoặc những chuyển động khẽ khàng của cảm xúc. ​Hình ảnh ngọn gió luồn qua hiên nhà thường gắn liền với sự chờ đợi khi tiếng gió xào xạc trên thềm xưa đôi khi khiến người ta lầm tưởng là bước chân của một người thương đang trở về. Hoặc sự cô đơn khi gió lùa qua khoảng trống, gợi lên cái lạnh lẽo của một căn nhà vắng tiếng người.

Cơn gió qua thềm là một hình ảnh đầy chất thơ, gợi lên sự nhẹ nhàng, thoáng qua nhưng lại chứa đựng nhiều hoài niệm và triết lý. Đây là hướng khai thác sâu sắc nhất, nhìn nhận cơn gió như một vị khách không mời mà đến, không từ mà đi. Cơn gió chỉ lướt qua thềm nhà trong một khoảnh khắc, giống như thanh xuân hay những cuộc gặp gỡ trong đời. Nó nhắc nhở chúng ta trân trọng hiện tại. Gió đi qua không để lại dấu vết hình thể, nhưng để lại cái mát lạnh hoặc mùi hương (hoa cau, hoa bưởi). Đó là biểu tượng cho những kỷ niệm dù đã xa nhưng vẫn hiện hữu trong tâm trí.

Hình ảnh "thềm nhà" thường gắn liền với quê hương, kỷ niệm ấu thơ hoặc bóng dáng của một người thân thuộc. Cơn gió làm xao động tấm rèm, gợi nhớ về một người đã từng ngồi nơi đó. Một cơn gió lạnh qua thềm báo hiệu mùa đông, gợi cảm giác cô đơn, cần một bàn tay sưởi ấm hoặc một mái ấm để trở về. Ngược lại với sự buồn bã, cơn gió qua thềm có thể là biểu tượng của tinh thần tự tại. Gió không dừng chân ở bất cứ đâu, thềm nhà chỉ là một điểm dừng chân tạm thời. Ý tưởng này cổ vũ lối sống tự do, không ràng buộc. Gió mang đi lớp bụi cũ trên thềm, mang đến không khí trong lành. Nó đại diện cho những thay đổi tích cực, những luồng sinh khí mới thổi vào cuộc sống bình lặng.

Bài hát : Cơn gió qua thềm
Tập nhạc : Khúc tha hương

Nhớ xưa đêm lạnh xa xôi
Cả nhà đi vắng như thôi tiếng người
Mình ta canh giữ đất trời
Đêm khuya một bóng không lời nói chi

Bao nhiêu nhiệm vụ khắc ghi
Nữa đêm nghe gió rầm rì bên tai
Giật mình thức suốt canh dài
Trong lòng cứ ngỡ có ai bên thềm

Bây giờ mới thấy yếu mềm
Tuổi thơ thời trẻ ấm êm quen rồi
Thời gian nào có xa vời
Đâu còn những lúc lên đồi reo vui

Rời quê xa xứ ngậm ngùi
Chịu bao cơn gió cắt dùi đau thương
Thấu tim gan kẻ tha hương
Nhớ hoài cơn gió đêm trường ngang qua.







No comments: