Hình ảnh "Cánh chim trời" là một ẩn dụ kinh điển và đầy xót xa cho thân phận của kẻ tha hương. Nếu vầng trăng là điểm tựa cố định để nhìn về, thì cánh chim chính là biểu tượng cho sự chuyển động không ngừng, cho kiếp sống phiêu bạt "gửi thân cho gió, gửi cánh cho mây".
Cánh chim trời có thể bay qua những đại dương mênh mông, nhìn ngắm những
vùng đất lạ kỳ mà người ở lại không bao giờ thấy được. Nhưng chim bay mãi cũng
mỏi cánh. Giữa bầu trời bao la, cánh chim ấy nhỏ bé vô cùng. Không có cành cây
nào là nhà, không có khu rừng nào là vĩnh viễn. Tự do của người tha hương thường
đi kèm với cảm giác không có nơi thuộc về.
Kẻ tha hương cũng vậy, họ có sự tự do, có cơ hội mở mang tầm mắt, nhưng dù
có đi xa đến đâu, trong lòng mỗi người đều có một "mùa di trú". Đó là
lúc Tết đến xuân về, là khi mệt mỏi với cuộc đời, họ chỉ muốn thu đôi cánh lại
và rơi vào vòng tay của gia đình.
Mỗi mùa đông giá rét, chim lại bay về phương Nam tránh rét, đó là bản năng
sinh tồn, cũng là tiếng gọi của nguồn cội. Có những cánh chim vì bão tố, vì khoảng
cách hay vì cơm áo gạo tiền mà lỡ hẹn với mùa di trú, phải lẻ loi giữa trời
đông giá rét xứ người.
Bài hát : Cánh chim trời
Tập nhạc : Khúc tha hương


No comments:
Post a Comment