Tại Việt Nam, hoa gạo (còn được gọi là hoa mộc miên hay hoa pơ-lang) phổ biến nhất ở miền Bắc và vùng cao Tây Bắc. Đây là loài hoa mang tính biểu tượng, gắn liền với hình ảnh làng quê yên bình của đồng bằng Bắc Bộ và những triền đồi hùng vĩ của vùng cao. Dưới đây là những khu vực hoa gạo xuất hiện nhiều và đẹp nhất :
1. Vùng đồng bằng Bắc Bộ (Gắn liền với làng quê, đình chùa)
Ở vùng đồng bằng, cây gạo thường được trồng ở đầu làng, bên bến nước, bờ đê
hoặc trong khuôn viên các ngôi chùa cổ kính. Khi hoa nở vào khoảng tháng 3
dương lịch, cây sẽ rụng hết lá, chỉ còn lại những bông hoa đỏ rực như thắp lửa
giữa trời xuân.
- Hà Nội : Ta có thể ngắm hoa gạo ngay giữa trung tâm tại cây gạo cổ thụ
bên hồ Gươm hoặc trong khuôn viên Bảo tàng Lịch sử Quốc gia (phố Tràng Tiền). Ở
vùng ngoại thành, nổi tiếng nhất là thôn Đoan Nữ (Mỹ Đức) với con đường hoa gạo
rực rỡ dọc bờ sông, hoặc tại các ngôi chùa cổ như Chùa Thầy (Quốc Oai) và dọc
suối Yến ở Chùa Hương.
- Ninh Bình : Hoa gạo ở đây nở dọc theo hai bên bờ sông Ngô Đồng (khu vực bến
đò Tam Cốc), quanh đền thờ Vua Đinh - Vua Lê (Cố đô Hoa Lư) hay đền Thái Vi, tạo
nên bức tranh thủy mặc giao thoa giữa thiên nhiên và lịch sử.
- Các tỉnh thành khác : Thái Bình, Nam Định, Hải Dương, Bắc Giang, Thanh
Hóa... đều có những rặng gạo cổ thụ ven đê hoặc bên các mái đình làng rất thơ mộng.
2. Vùng núi cao Tây Bắc và Đông Bắc (Vẻ đẹp hoang sơ)
Khác với vẻ mộc mạc của làng quê đồng bằng, hoa gạo ở vùng cao mang nét đẹp
kiêu hãnh và mạnh mẽ giữa núi non trùng điệp. Người dân đồng bào Tây Bắc thường
gọi loài hoa này là hoa pơ-lang.
- Hà Giang : Dọc theo dòng sông Nho Quế hay con đường từ Quản Bạ, Yên Minh
lên Đồng Văn, những cây gạo mọc xen đá tai mèo, nở hoa đỏ thắm tạo nên một sự
tương phản tuyệt đẹp với sắc xanh của núi rừng.
- Điện Biên & Sơn La : Hoa gạo phân bố nhiều dọc các tuyến đường quanh
thành phố Điện Biên Phủ, huyện Mường Ảng, Điện Biên Đông hay dọc quốc lộ ven
sông Đà. Hoa thường mọc gần các bản làng của người Thái, người Mông, tô điểm
cho sắc màu vùng biên viễn.
3. Thời điểm ngắm hoa gạo đẹp nhất :
Hoa gạo chỉ nở một lần trong năm, kéo dài khoảng 2 - 3 tuần vào tháng 3
dương lịch (giai đoạn cuối xuân đầu hạ). Dân gian Việt Nam có câu tục ngữ quen
thuộc gắn liền với mùa hoa này : "Bao giờ cho đến tháng ba, hoa gạo rụng
xuống bà già cất chăn" - dấu hiệu báo hiệu mùa lạnh đã kết thúc và thời tiết
bắt đầu ấm lên.
Đối với một nhiếp ảnh gia thuộc hệ "săn khoảnh khắc" như Minh,
cái nắng cái gió của dải đất miền Trung nắng cháy đã quá quen thuộc. Nhưng
trong lòng anh luôn có một khoảng trống dành cho một giấc mơ màu đỏ - màu của
hoa pơ-lang (hoa gạo) Tây Bắc. Sau nhiều năm lỡ hẹn, vào một ngày đầu tháng Ba,
khi nghe người bạn ở Điện Biên báo tin: "Hoa
nở rộ rồi, ra mau không rụng hết !", Minh lập tức gom gác lại mọi công
việc, gói gọn bộ gear máy ảnh thân thuộc và bắt đầu chuyến hành trình nghìn cây
số.
- Chặng đường dài và cái chạm mặt đầu
tiên
Hành trình từ miền Trung ra đến Điện Biên không hề dễ dàng. Sau chuyến bay
ra Hà Nội, Minh chọn cách bắt xe khách đêm lên Điện Biên để kịp đón bình minh
vùng cao. Suốt mười tiếng đồng hồ trên chiếc xe giường nằm uốn lượn qua những
cung đèo ngoằn ngoèo, Minh không ngủ được nhiều. Trong đầu anh chỉ hiện lên những
bố cục, những góc máy mà anh đã lướt xem hàng trăm lần trên mạng.
Khoảng 6 giờ sáng, chiếc xe cán đích thành phố Điện Biên Phủ. Bước xuống
xe, cái không khí se lạnh, trong lành của buổi sớm mai vùng cao làm Minh tỉnh hẳn
người. Anh thuê ngay một chiếc xe máy số - người bạn đồng hành tốt nhất cho các
nhiếp ảnh gia – rồi cột chặt chiếc balo máy ảnh phía sau, bắt đầu lao vào những
cung đường bao quanh lòng chảo Điện Biên.
- Khung hình thứ nhất : "Lửa"
trên vách đá Mường Ảng
Điểm đến đầu tiên của Minh là khu vực huyện Mường Ảng. Khi chiếc xe máy vượt
qua một khúc cua khuất, Minh bỗng phanh gấp, suýt chút nữa là reo lên thành tiếng.
Trước mắt anh là một cây gạo cổ thụ sừng sững bám vào vách đá tai mèo. Cây
hoàn toàn không còn một chiếc lá xanh nào, chỉ có hàng ngàn bông hoa năm cánh
dày cộp, đỏ rực như một ngọn đuốc khổng lồ đang bùng cháy giữa nền trời xám xịt
của sương mù chưa tan.
Minh nhanh chóng dựng xe, lôi chiếc máy ảnh với ống kính tele ra. Anh quỳ rạp
xuống vệ đường ẩm ướt, bắt trọn khoảnh khắc một chú chim hút mật đang nghiêng
mình bên nhụy hoa đọng sương sớm. Tiếng màn trập "tạch, tạch, tạch"
vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch. Khung hình đầu tiên hoàn hảo đến
mức anh phải mỉm cười mãn nguyện.
- Khung hình thứ hai : Sắc đỏ bên
dòng Nậm Rốm và tà áo Cóm
Quá trưa, Minh di chuyển dọc theo thung lũng ven dòng sông Nậm Rốm. Nắng
tháng Ba ở Điện Biên bắt đầu bừng lên, rọi xuống dòng nước trong vắt. Tại đây,
anh bắt gặp một rặng gạo mọc san sát nhau dọc bờ sông, soi bóng đỏ rực xuống
làn nước xanh lục bảo.
Nhưng bức ảnh "để đời" của chuyến đi lại đến hoàn toàn bất ngờ. Khi
Minh đang loay hoay tìm góc máy né đường dây điện, từ phía xa, một tốp các thiếu
nữ người Thái mặc áo Cóm trắng, thắt bao sương xanh, váy đen tuyền đang đi
nương về. Họ đi qua ngay dưới gốc cây gạo cổ thụ.
Đúng lúc đó, một cơn gió ngàn thổi qua. Hàng chục bông hoa gạo xoay tròn
trong không trung rồi rơi rụng, tạo thành một cơn mưa màu đỏ bao bọc lấy những
cô gái bản. Minh lập tức chuyển sang ống kính góc rộng, hạ thấp máy để lấy được
cả thảm hoa đỏ dưới đất, tà áo trắng tinh khôi của người thiếu nữ và tán hoa rực
rỡ phía trên.
"Bức ảnh này có hồn quá!" - Minh thầm nghĩ khi nhìn lại màn hình
LCD. Nó không chỉ có hoa, nó có cả cái nhịp sống, cái tình của con người Tây Bắc.
- Khung hình cuối cùng : Hoàng hôn
buông trên mái nhà sàn
Điểm dừng chân cuối cùng trong ngày của Minh là một bản làng nhỏ thuộc huyện
Điện Biên Đông. Anh kiên nhẫn ngồi chờ trên một sườn đồi đối diện bản từ lúc 4
giờ chiều để săn "giờ vàng" (golden hour).
Khi mặt trời lặn dần sau những rặng núi xa xôi, ánh hoàng hôn vàng rực như
mật ong bao phủ lên những mái nhà sàn rêu phong. Khói bếp từ các nếp nhà bắt đầu
bay lên, quyện thành những dải lụa mờ ảo ôm lấy cây gạo đầu bản. Dưới gốc cây,
một đàn trâu thong dong bước đi, rảo bước về chuồng sau một ngày ra đồng.
Minh bấm máy liên tục, bắt lấy cái khoảnh khắc sự dữ dội của sắc đỏ hoa gạo
hòa quyện vào sự bình yên đến nao lòng của cuộc sống vùng cao.
- Kết thúc chuyến đi : Chiếc balo đầy
ắp "lửa"
Tối hôm đó, ngồi trong một quán ăn nhỏ tại thành phố Điện Biên, thưởng thức
đĩa thịt trâu gác bếp và nhấp ngụm rượu sâu chít ấm nồng, Minh lật xem lại
thành quả cả ngày. Thẻ nhớ của anh đã đầy ắp, và quan trọng hơn, giấc mơ của
chàng nhiếp ảnh gia miền Trung đã được lấp đầy bằng sắc đỏ kiêu hãnh của hoa
pơ-lang.
Anh nhận ra, hoa gạo ở miền Trung quê anh cũng có, nhưng chỉ có ở Điện
Biên, giữa cái hùng vĩ của núi rừng và nét hoang sơ của bản làng, hoa gạo mới
thực sự sống một cuộc đời rực rỡ và phóng khoáng nhất. Chuyến đi khép lại,
nhưng màu đỏ ấy chắc chắn sẽ còn "cháy" trong những tác phẩm của Minh
rất lâu về sau.
Ba năm sau chuyến ngược ngàn ra Điện Biên, cuộc sống đưa đẩy Minh rời dải đất
miền Trung để vào Sài Gòn lập nghiệp. Giữa phố thị phồn hoa, náo nhiệt và những
làn xe hối hả, Minh gặp Kha - một chàng họa sĩ trẻ có đôi mắt thâm trầm nhưng
ngập tràn xúc cảm. Kha bị thương tật ở chân sau một tai nạn, mọi sinh hoạt và
thế giới sáng tạo của anh chỉ gói gọn trong căn gác trọ nhỏ đơn sơ nằm sâu
trong một con hẻm nhỏ Sài Gòn. Số phận giữ chân Kha lại một chỗ, nhưng tâm hồn
anh thì chưa bao giờ ngừng bay bổng.
Sự đồng điệu của hai tâm hồn nghệ sĩ đã gắn kết họ. Một buổi chiều mưa Sài
Gòn bất chợt, Minh mang tập ảnh "Săn hoa gạo Điện Biên" năm xưa đến tặng
Kha.
Sắc đỏ hồi sinh trên toan vải
Khi Kha lật giở từng trang ảnh, đôi mắt anh sáng rực lên một thứ ánh sáng kỳ
diệu. Anh chạm tay lên những tấm ảnh như thể đang chạm vào cái lạnh se sắt của
sương mù Tây Bắc, vào lớp vỏ xù xì của những cây pơ-lang cổ thụ. Kha thốt lên,
giọng run run vì xúc động: "Đẹp quá Minh ơi... Tiếc là cái chân này chẳng
cho mình đi xa được. Cho mình xin phép được vẽ lại chúng nhé? Mình muốn đưa cái
rực rỡ này vào căn phòng này."
Và thế là, suốt hai tháng ròng rã, căn gác nhỏ của Kha biến thành một xưởng
nghệ thuật biệt lập. Minh thỉnh thoảng ghé qua, chỉ thấy Kha lặng lẽ ngồi bên
giá vẽ, chiếc chân đau gác sang một bên. Tiếng cọ quẹt vào toan vải sột soạt,
mùi màu dầu nồng đượm hòa vào không khí. Kha không chép lại ảnh của Minh một
cách máy móc; anh dùng cọ để "dịch" những ký ức, những câu chuyện mà
Minh kể thành ngôn ngữ của màu sắc và đường nét.
Cái hồn hoa gạo thắp sáng gian phòng
đơn sơ
Ngày Kha hoàn thành bức tranh cuối cùng và mời Minh đến xem, Minh đã hoàn
toàn chết lặng ngay khi vừa bước chân qua cánh cửa.
Căn gác trọ vốn dĩ tuềnh toàng, ẩm thấp bỗng chốc như bị xóa nhòa boundaries
(ranh giới). Cái hồn của hoa gạo Điện Biên không còn nằm trên mặt giấy phẳng lì
nữa, nó sống động, phảng phất và bao trùm khắp không gian :
Sắc đỏ biết thở : Trên bức toan lớn nhất treo giữa phòng, Kha vẽ lại rặng gạo
bên bờ sông Nậm Rốm. Nhưng sắc đỏ của Kha không chỉ là màu đỏ của hoa, đó là
màu đỏ của máu, của lửa, của thứ sức sống mãnh liệt trỗi dậy từ đá xám. Những
nhát cọ dày dặn, gồ ghề tạo nên độ nổi cho từng cánh hoa, khiến Minh có cảm
giác nếu chạm tay vào, anh sẽ cảm nhận được độ mọng và hơi ấm của đóa pơ-lang vừa
rụng.
Ánh sáng của sương và khói : Kha đã xử lý ánh sáng một cách tài tình. Bức
tranh vẽ mái nhà sàn vùng cao không rực rỡ mà bảng lảng một màu xám bạc của
sương núi và khói bếp. Sắc đỏ của hoa gạo lúc này mờ ảo, lúc ẩn lúc hiện, gợi
lên một nỗi nhớ quê hương, nhớ đại ngàn da diết. Nó khiến không gian chật hẹp của
căn phòng như mở ra một thung lũng lộng gió.
Sự sống trong bóng tối : Ngay cả góc tối nhất của căn phòng, nơi Kha treo bức
tranh hoàng hôn Mường Thanh, cũng rực lên một thứ năng lượng kỳ lạ. Những đốm đỏ
thẫm như những đốm than hồng âm ỉ cháy trong đêm, sưởi ấm cho cả góc phòng lạnh
lẽo.
Sự giao thoa của hai tâm hồn nghệ sĩ
Minh đi chậm lại, ngắm nhìn từng bức tranh mà hốc mắt cay xè. Anh nhận ra,
nếu ống kính của anh đã bắt trọn khoảnh khắc chân thực của thiên nhiên, thì nét
cọ của Kha đã thổi vào đó cái khao khát tự do mãnh liệt của một con người bị
giam cầm trong thân thể tật nguyền.
Kha không thể đi đến Điện Biên, nhưng bằng tình yêu và tài hoa, anh đã mang
cả mùa xuân Tây Bắc về ngay giữa lòng Sài Gòn. Hoa gạo của Kha không chỉ mọc bằng
đất, bằng nước, mà nó mọc lên từ niềm tin, từ sự đồng điệu của hai người bạn
tri kỷ.
Trong gian phòng đơn sơ ấy, thỉnh thoảng tiếng guitar của Kha thanh thoát
như xen lẫn vào tiếng ồn ào xa vọng của phố thị, thế rồi hai người đàn ông vẫn cứ
ngồi lặng yên bên nhau, thưởng thức những giọt cà phê đắng, bao quanh bởi một rừng
hoa gạo đỏ rực đang thầm thì kể câu chuyện của đại ngàn.









No comments:
Post a Comment