Thursday, December 12, 2024

Sương mơ

 

Hình ảnh một buổi chiều có mây giăng và sương mờ che phủ, một con thuyền lững lờ rời bến cũng là lúc người đi xa tự dệt nên một "bến đợi" cho riêng mình trong tâm tưởng. "Sương mơ" chính là tiếng lòng da diết và cô độc của người lữ thứ giữa chốn mịt mù trông. Bức tranh thiên nhiên có nhuốm màu sương khói của những hoài niệm...từ hàng cây đứng im bên bến sông sầu cho đến tiếng sóng vỗ ru những yêu mến ngọt ngào, có ngọn gió xa đưa đều hòa chung một nhịp đập với nỗi cô đơn của người viễn xứ.

Để rồi giữa không gian bảng lảng thực hư ấy, người ra đi gửi gắm một ước nguyện ngậm ngùi chỉ mong có ngày trở lại dòng sông bến cũ ấy, chỉ mong được thấy một dáng ai đang đứng trông chờ, dù biết rõ hình bóng ấy có thể chỉ tồn tại trong những giấc chiêm bao, đã từng được thêu dệt nên từ chính niềm khát khao và hy vọng của lòng mình. "Sương mơ" không chỉ là nỗi hoài niệm, mà là điểm tựa tinh thần được dựng lên trong tâm tưởng, giúp người đi xa làm sao xoa dịu nỗi lòng và có thêm động lực bước tiếp qua những dặm dài sương gió...


Mây chiều trôi lướt đi trong sương mờ
Xa hàng cây đứng im bên sông buồn
Hiu quạnh thêm bên sông sầu lắng đọng
Man mác lòng hiu hắt giọt sầu buông.


Sương mờ rơi phủ che cơn gió đầu
Đau lòng ai mãi trông theo cơn sầu
Bến bờ xa trong khung trời xám hồng
Trôi lững lờ giữa chốn mịt mù trông


Gió mãi đưa biết bao niềm thương nhớ
Sóng vỗ ru những yêu mến ngọt ngào
Mong có ngày nào trở lại dòng sông cũ
Thấy dáng ai chờ như trong giấc chiêm bao


Gió mãi đưa biết bao niềm thương nhớ
Sóng vỗ ru những yêu mến ngọt ngào
Mong có ngày nào trở lại dòng sông cũ
Thấy dáng ai chờ như trong giấc chiêm bao.









No comments: