"Có những chiều hoàng hôn buông dài trên bến vắng, ta vô tình bắt gặp bóng dáng một con thuyền lẻ loi trôi về phía mịt mù sương khói. "Nắng hanh vàng" không chỉ là bức tranh thiên nhiên nhuốm màu ly biệt, mà còn là tiếng lòng của những kiếp người lữ khách bấp bênh trước dòng đời vô định. Tiếng khua nước nhẹ nhàng, tiếng bóng nhạn lạc bầy gọi bạn giữa không gian hoang mang...tất cả như hòa vào giọt sầu lặng lẽ, khơi gợi một nỗi nhớ hoang hoải khôn nguôi.
Đời người như một dòng sông, và mỗi chúng ta như là một con thuyền viễn xứ. Sẽ có những ngày nắng hanh vàng nhuộm thắm hàng thùy dương, nhưng cũng có những đêm thâu bập bềnh, ta lạc lõng giữa trăng thanh nước biếc và ngọn gió viễn du man mác lá sầu. "Nắng hanh vàng" là một khúc ca buồn, dịu dàng mà day dứt như cuộc hành trình lênh đênh của kiếp người. Nơi ấy, nỗi buồn không bi lụy mà đẹp tựa làn khói lam chiều nhẹ bay...
Như một khúc ca của những tâm hồn hoài niệm, mượn hình ảnh con thuyền rời bến vắng, trôi dạt giữa mây chiều lặng lẽ và sương đêm thanh vắng...để nói lên đôi lời tự sự đầy bâng khuâng về thân phận lữ khách bộ hành trước dòng đời bồng bềnh, lênh đênh. Tìm đâu lại khúc đàn mỏng manh ngày cũ hay chỉ còn lại giọt sầu vang vọng giữa đêm sương...
Thuyền xa bờ vắng mong manh
Một chiều lá đổ nắng hanh hanh vàng
Khẻ khua làn nước nhẹ nhàng
Bóng ai dần khuất sau hàng thùy dương
Dần đi vào chốn mù sương
Lỡ làng nhịp bước vấn vương bẽ bàng
Mây chiều lặng lẽ hồn hoang
Lẻ loi bóng nhạn hoang mang gọi bầy
Nắng tàn lam khói nhẹ bay
Trăng thơ nức nở đọa đày hỗn mang
Lặng im nghe giọt sầu vang
Tìm đâu lại được khúc đàn mỏng manh
Con thuyền trôi nhẹ đêm thanh
Nước êm in bóng trăng lành đêm sương
Sao hôm mờ nhạt lặng buông
Gió ru man mác nhẹ vương lá sầu
Trôi hoài trôi mãi về đâu
Rời xa bến vắng đêm thâu bập bềnh
Bạt ngàn lữ khách bấp bênh
Nhẹ êm dòng nước lênh đênh dòng đời.






No comments:
Post a Comment